Trong ký ức của nhiều người, có những tựa game không chỉ là trò giải trí đơn thuần mà còn trở thành những viên gạch nền tảng, định hình cách chúng ta cảm nhận và tương tác với thế giới game. Chúng dạy chúng ta “ngôn ngữ của trò chơi”, để lại những ấn tượng sâu sắc và khó phai mờ. Tuy nhiên, việc ngành công nghiệp game ngày nay đang tràn ngập các bản remaster và remake hiện đại đôi khi khiến cộng đồng game thủ không hài lòng – một phần vì thiếu các IP mới. Nhưng mặt khác, chúng ta không thể phủ nhận rằng, khi được thực hiện đúng cách, những bản remake này mang lại vô vàn lợi ích.
Lợi ích lớn nhất chính là khả năng giới thiệu những kiệt tác nền tảng cho một thế hệ khán giả hoàn toàn mới, với chất lượng đồ họa và trải nghiệm mà người chơi ngày nay mong đợi. Một số tựa game đơn giản là quá quan trọng để bị lãng quên trong bụi thời gian của giao diện lỗi thời và cơ chế điều khiển “tank controls” cứng nhắc. Chúng đã định hình chúng ta, và thế hệ game thủ trẻ tuổi xứng đáng được trải nghiệm chúng không phải qua một bản port thiếu chăm chút hay một bản tóm tắt trên YouTube, mà là qua một bản remake được xây dựng tỉ mỉ, làm nổi bật những giá trị cốt lõi đã làm nên sự bất tử của chúng.
Sự tương phản giữa các bản remaster game cũ với game gốc như GTA San Andreas, Tony Hawk's Pro Skater và Mafia II
5. Spec Ops: The Line (2012) – Game bắn súng dám hỏi “Bạn có phải anh hùng?”
Spec Ops: The Line vẫn là một trong những gợi ý game tuyệt vời nhất tôi từng nhận được. Lấy bối cảnh tại Dubai chìm trong cát bụi của tương lai, trò chơi kể một câu chuyện lấy cảm hứng từ tiểu thuyết Heart of Darkness của Joseph Conrad, và nó đặt ra một câu hỏi mà hiếm game bắn súng nào dám hỏi: “Bạn có phải là anh hùng ở đây không?”. Ra mắt trong thời kỳ hoàng kim của các game bắn súng quân sự đầy u ám và nặng tính cơ bắp như Gears, Battlefield, và Call of Duty, The Line nổi bật bằng cách cố tình khiến người chơi cảm thấy khó chịu. Bạn vào vai Đại úy Walker, được cử đi làm nhiệm vụ tìm kiếm và giải cứu ở Dubai, nhưng không hề hay biết mình đang trên đường lao xuống vực sâu của sự điên loạn.
Mỗi kẻ địch bị bắn, mỗi mục tiêu hoàn thành đều kéo bạn sâu hơn vào ý nghĩ rằng có lẽ, chỉ có lẽ, bạn không hề cứu ai cả. Kết thúc của game vẫn ám ảnh tôi cho đến tận ngày