Mỗi chúng ta đều có một series game yêu thích, nơi thường xuyên mang đến những tựa game được chăm chút kỹ lưỡng, tràn ngập hàng giờ giải trí và những khoảnh khắc khó quên. Thế nhưng, đôi khi, ngay cả những thương hiệu được yêu mến nhất cũng có thể sụp đổ chỉ với một phiên bản thất bại. Dù là do những quyết định tồi tệ, thảm họa kỹ thuật hay đơn giản là đi chệch hướng hoàn toàn, một số tựa game đã gây ra thiệt hại nghiêm trọng cho thương hiệu của chúng. Từ Duke Nukem Forever đến Mass Effect: Andromeda, những cái tên này là lời nhắc nhở rằng mọi thứ có thể tồi tệ đến mức nào đối với một thương hiệu game trong nháy mắt.
Minh họa tổng hợp các tựa game thất bại đắt giá nhất, gây thiệt hại nặng nề cho thương hiệu game
Ngành công nghiệp game không thiếu những câu chuyện về sự thành công rực rỡ, nhưng song song đó cũng tồn tại không ít những thất bại cay đắng. Điều đáng nói là, những thất bại này không chỉ đơn thuần là doanh số kém hay điểm đánh giá thấp, mà còn có thể làm tổn hại nghiêm trọng đến danh tiếng, lòng tin của người hâm mộ và thậm chí là “giết chết” cả một thương hiệu game đình đám. Đối với độc giả yêu công nghệ và đặc biệt là game thủ tại Việt Nam, những câu chuyện này không chỉ là lời nhắc nhở về những rủi ro trong phát triển game, mà còn là bài học về tầm quan trọng của việc giữ vững bản sắc và đáp ứng kỳ vọng của cộng đồng. Chúng ta sẽ cùng nhau điểm qua 10 tựa game đã mắc phải những sai lầm chết người, khiến một series game từng lừng lẫy phải chật vật, thậm chí là biến mất khỏi bản đồ.
10. Dead Space 3
Rời bỏ bản sắc kinh dị cốt lõi
Series Dead Space từng là một cái tên nổi bật trong thể loại kinh dị sinh tồn, được biết đến với bầu không khí căng thẳng, lối chiến đấu độc đáo và thế giới đáng sợ đến rợn người. Hai phiên bản đầu tiên đã chiếm được trái tim của người hâm mộ kinh dị nhờ sự cô lập, môi trường ghê rợn và những quái vật kinh tởm. Tuy nhiên, Dead Space 3 đã đánh dấu một bước ngoặt cho thương hiệu, cuối cùng dẫn đến sự suy tàn của series.
Hai phiên bản đầu tiên phát triển mạnh nhờ yếu tố kinh dị, cảm giác ngột ngạt và sự hồi hộp, nhưng Dead Space 3 lại đi theo hướng hành động nhiều hơn. Sự thay đổi này đã khiến những người hâm mộ lâu năm xa lánh, vì trò chơi đã đánh đổi những pha hù dọa lấy những màn cháy nổ và các phân cảnh hoành tráng. Việc bổ sung chế độ chơi co-op đã loại bỏ cảm giác cô lập vốn làm cho các game trước đó trở nên đáng sợ. Tuy nhiên, đòn chí mạng chính là hệ thống microtransaction được gắn trực tiếp vào chiến dịch chơi đơn, cho phép người chơi mua tài nguyên để nâng cấp trang bị thay vì phải tìm kiếm, khiến trò chơi tập trung vào việc kiếm tiền hơn là trải nghiệm gameplay thú vị.
Mặc dù Dead Space 3 mang đến hệ thống tùy chỉnh vũ khí sâu sắc hơn và chế độ co-op, nhưng những điểm này không thể bù đắp cho trải nghiệm bị “pha loãng”. Sự thay đổi trong phong cách của game đã làm người hâm mộ thất vọng và doanh số không đạt kỳ vọng. Làn sóng phản đối đã góp phần vào việc đóng cửa Visceral Games và đẩy series vào tình trạng lấp lửng. Dù đã có một bản remake thành công của phần đầu tiên và bản remake của phần thứ hai bị hủy bỏ, Dead Space 3 vẫn được coi là khoảnh khắc thương hiệu này “chết đi”.
Hình ảnh gameplay trong Dead Space 3, minh họa sự thay đổi từ kinh dị sang hành động của series game này
9. SimCity (2013)
Ra mắt thất vọng và đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ
Series SimCity từ lâu đã là nền tảng của thể loại game xây dựng thành phố, cách mạng hóa thể loại này với phiên bản gốc năm 1989. Các tựa game như SimCity 2000 và SimCity 4 đã củng cố danh tiếng của thương hiệu, đặt ra tiêu chuẩn toàn cầu cho một tựa game mô phỏng. Nhưng rồi SimCity (2013) xuất hiện, một bản reboot mà cuối cùng đã “giết chết” di sản đó.
Người hâm mộ ban đầu rất kỳ vọng vào các tính năng mới của game như chế độ multiplayer và gameplay trên quy mô khu vực. Tuy nhiên, thực tế lại xa vời so với mong đợi. Vấn đề nổi bật nhất là yêu cầu luôn phải kết nối mạng (always-online) áp đặt lên trò chơi. Sau đó, vào thời điểm ra mắt, đã xảy ra tình trạng lỗi máy chủ khiến người chơi không thể vào game, và sau khi cuối cùng đã trực tuyến trở lại, trò chơi vẫn là một mớ hỗn độn đầy lỗi, và chế độ chơi trực tuyến bị giới hạn nghiêm trọng. Mặc dù game đã được vá lỗi sau đó, nhưng thiệt hại đã quá lớn, và hầu hết mọi người đã từ bỏ trò chơi.
Những người hâm mộ lâu năm vẫn kiên trì nhận thấy trò chơi đã bị “cắt giảm” và thiếu chiều sâu so với các phiên bản tiền nhiệm. Chế độ chơi khu vực bị giới hạn và gây khó hiểu, và việc thiếu chế độ chơi offline đã làm mất lòng nhiều người hâm mộ của các phiên bản gốc. SimCity (2013) nhanh chóng trở thành một thất bại lớn cho thương hiệu, dẫn đến việc EA (công ty mẹ) đóng cửa studio chính của Maxis tại Emeryville. EA đã “đóng băng” thương hiệu SimCity trong khi Maxis tiếp tục phát triển The Sims. Giờ đây, bị lu mờ bởi các tựa game như Cities: Skylines, có vẻ như EA sẽ khó lòng chấp thuận một phiên bản SimCity mới.
Ảnh chụp màn hình gameplay SimCity (2013) trước khi ra mắt, thể hiện đồ họa và giao diện game
Một góc thành phố trong SimCity (2013), cho thấy kiến trúc và môi trường đô thị
Cận cảnh chi tiết giao thông và các công trình trong SimCity (2013), minh họa quy mô của thành phố
Giao diện quản lý tài nguyên và dân số trong SimCity (2013), với các chỉ số và biểu đồ
Một góc nhìn rộng hơn về khu dân cư và công nghiệp trong SimCity (2013)
Ảnh chụp gameplay SimCity (2013) từ trên cao, hiển thị mạng lưới đường xá và các khu vực chức năng
8. F.E.A.R. 3
Quá nhiều hành động, thiếu kinh dị
F.E.A.R. đã tạo ra một tác động lớn trong ngành công nghiệp game khi ra mắt vào năm 2005, hù dọa người chơi bằng sự kết hợp giữa chiến đấu căng thẳng và kinh dị rùng rợn. Alma Wade trở thành một trong những nhân vật biểu tượng nhất của ngành game, và bầu không khí căng thẳng cùng hiệu ứng điện ảnh của trò chơi đã làm nó trở thành một cái tên nổi bật trong thể loại bắn súng kinh dị vào thời điểm đó.
Nhưng với sự ra mắt của F.E.A.R. 2, series này dường như bắt đầu mất đi phong độ. Nó chuyển hướng nhiều hơn sang cơ chế bắn súng truyền thống, loại bỏ phần lớn yếu tố kinh dị đã làm nên thành công của bản gốc. Sau đó là F.E.A.R. 3, đã đưa series đi chệch hướng xa hơn nữa. Tên game được đổi thành F3AR, một chiêu trò marketing phổ biến thời bấy giờ nhưng bị người hâm mộ ghét bỏ. Sao chép các game bắn súng khác, nó bổ sung các chế độ multiplayer hoàn toàn không phù hợp. Điều mà mọi người yêu thích ở F.E.A.R. là bầu không khí và những khoảnh khắc đáng sợ, việc thêm multiplayer đơn giản là không ăn nhập với game. Tệ hơn nữa, các yếu tố kinh dị gần như bị loại bỏ hoàn toàn để ủng hộ một trải nghiệm tập trung vào hành động nhiều hơn.
F.E.A.R. 3 đã không thể mang lại một trải nghiệm hành động hay kinh dị đáng nhớ cho những người hâm mộ cuồng nhiệt của mình. Điều từng là một thương hiệu đổi mới giờ đây trở nên không thể nhận ra. F.E.A.R. 3 thiếu đi “trái tim” của phiên bản gốc, và đối với nhiều người, nó đánh dấu sự kết thúc của những ngày tháng vàng son của thương hiệu.
Minh họa tổng hợp hình ảnh gameplay của F.E.A.R. 3, cho thấy sự kết hợp giữa hành động bắn súng và các yếu tố kinh dị còn sót lại
7. Dead Rising 4
Một tựa game quên đi cội nguồn
Dead Rising có sự pha trộn độc đáo giữa vũ khí quái dị, bạo lực cường điệu và áp lực thời gian, khiến mỗi quyết định đều mang ý nghĩa sinh tử. Phiên bản tiếp theo đã phát triển trên sự hỗn loạn đó, bổ sung đồ họa và điều khiển tốt hơn. Khi Dead Rising 3 ra mắt, nó đã mở rộng thế giới một chút, đưa nhân vật chính ra khỏi trung tâm thương mại và vào một thành phố. Hệ thống chế tạo được làm lại, có nhiều phương tiện hơn, chiến đấu tốt hơn và có thể hiển thị số lượng zombie nhiều gấp 3 lần. Nhưng series này đã bắt đầu đi chệch khỏi một game “đánh đấm” cận chiến thành một game sinh tồn arcade thế giới mở.
Khi Dead Rising 4 cuối cùng được phát hành, trò chơi đã đẩy yếu tố chiến đấu điên rồ lên mức cao nhất và làm cho thế giới trở nên rộng lớn hơn, nhưng nó cũng loại bỏ rất nhiều cá tính của thương hiệu. Họ đã loại bỏ các nhiệm vụ hộ tống những người sống sót đầy thử thách. Họ đưa Frank West, nhân vật chính từ phần đầu tiên, trở lại nhưng lại biến anh ta từ một nhà báo sắc sảo, dày dạn kinh nghiệm thành một kẻ cợt nhả, dường như không coi trọng bất cứ điều gì. Họ cũng thêm một hệ thống quản lý kho đồ mà người chơi không muốn và thêm tính năng tự động lưu (autosave) làm trò chơi dễ dàng hơn nhiều.
Mặc dù trò chơi không quá tệ, nhưng nó đã đi quá xa so với cội nguồn của thương hiệu. Thay đổi đáng chú ý nhất là việc loại bỏ giới hạn thời gian mang tính biểu tượng, điều này đã loại bỏ hầu hết sự căng thẳng khỏi trò chơi. Không có giới hạn thời gian, Dead Rising 4 cảm thấy như một cuộc chơi vô nghĩa, lê thê. Bối cảnh Giáng Sinh, với những vật trang trí rẻ tiền, cảm giác lạc lõng và không phù hợp. Các trận đấu trùm, từng là điểm nhấn của series, giờ đây trở nên dễ quên. Những nhân vật kỳ quặc, đáng nhớ đã biến mất, thay vào đó là những kẻ thù chung chung không có cá tính. Với việc Dead Rising 5 bị hủy bỏ, dường như số phận của thương hiệu này đã được định đoạt.
Tập hợp các hình ảnh gameplay từ Dead Rising 4, bao gồm Frank West và các vũ khí độc đáo trong bối cảnh Giáng Sinh
6. Mass Effect: Andromeda
Không thể sánh bằng di sản bộ ba gốc
Series Mass Effect nổi tiếng với cốt truyện tuyệt vời, thế giới giả tưởng phong phú và các nhân vật khó quên, với bộ ba gốc đặc biệt đã chiếm được trái tim của giới game thủ. Câu chuyện giả tưởng hấp dẫn và nhân vật chính lôi cuốn, Commander Shepard, đã nhanh chóng giúp series trở thành một thành công vang dội, mang đến chiều sâu cảm xúc và những quyết định quan trọng do người chơi định hướng. Tuy nhiên, Mass Effect: Andromeda đã chật vật để sống sót dưới cái bóng của những phiên bản tiền nhiệm.
Mặc dù có những thay đổi tích cực, như hệ thống chiến đấu linh hoạt hơn và khả năng tùy chỉnh nhân vật tốt hơn, nhưng trò chơi lại bị vây quanh bởi các vấn đề kỹ thuật làm lu mờ mọi cải tiến. Các lỗi game (glitch), hoạt ảnh nhân vật gượng gạo và mô hình nhân vật cứng nhắc đã trở thành trò cười, phá vỡ sự nhập tâm và khiến người chơi thất vọng. Cốt truyện của Andromeda, lấy bối cảnh ở rìa thiên hà, cũng không tạo được sự kết nối cảm xúc như bộ ba gốc. Mặc dù nó không gây nhiễu loạn với cốt truyện hiện có, nhưng nó giống như một nỗ lực rỗng tuếch để tiếp tục câu chuyện sau cái kết đỉnh cao của Mass Effect 3. Quá trình sản xuất hỗn loạn và phát triển gấp rút khiến trò chơi thiếu sự trau chuốt khi ra mắt, và các nhân vật không đáng nhớ như dàn nhân vật được yêu mến từ ba game đầu tiên.
Mass Effect: Andromeda đã kéo dài một bộ ba game tuyệt vời vốn đã được gói gọn hoàn hảo, vượt quá giới hạn cho phép và cuối cùng làm tổn hại đến thương hiệu Mass Effect. Những người hâm mộ từng hài lòng với cái kết của series giờ đây cảm thấy thất vọng khi series bước vào giai đoạn tạm ngừng với một câu chuyện còn dang dở.
Ảnh tổng hợp cảnh gameplay và nhân vật trong Mass Effect: Andromeda, minh họa đồ họa và thiết kế nhân vật
5. Saints Row (2022)
Một tựa game đánh mất “cái chất” riêng
Series Saints Row bắt đầu như một lựa chọn táo bạo, lập dị thay thế cho Grand Theft Auto. Ra mắt vào năm 2006, phiên bản đầu tiên không tạo ra tác động lớn khi phát hành nhưng dần dần thu hút một lượng người hâm mộ cuồng nhiệt theo thời gian nhờ gameplay độc đáo và sự điên rồ quá mức. Saints Row 2 đã phát triển dựa trên thành công này, pha trộn sự hài hước độc đáo, hành động cường điệu và sự hỗn loạn trong thế giới mở, mang về một lượng fan trung thành. Đến Saints Row: The Third, cốt truyện có phần bị ảnh hưởng, nhưng cơ chế game vẫn vui nhộn và mới mẻ. Nó cũng giới thiệu các tính năng thú vị như đồ họa cải thiện và cơ chế gameplay mới. Saints Row IV tiếp tục xu hướng này, giới thiệu siêu năng lực và một cốt truyện rất kỳ quặc, khiến người hâm mộ phần nào chia rẽ, nhưng nó vẫn có sức hấp dẫn riêng.
Sự sụp đổ thực sự của thương hiệu này đến vào năm 2022. Sau nhiều năm chờ đợi một phiên bản chính mới, thương hiệu đã được khởi động lại (reboot). Bản reboot này đã thất bại trong việc nắm bắt năng lượng hỗn loạn, đầy màu sắc của các phiên bản trước đó, khiến cả những người hâm mộ lâu năm lẫn người mới chơi đều cảm thấy thất vọng. Saints Row (2022) bị đón nhận với sự thất vọng, plagued bởi lỗi game, cơ chế chưa được trau chuốt, một thế giới mở trống rỗng và một cốt truyện nhạt nhẽo. Cuối cùng, Saints Row từ một viên ngọc quý thế giới mở độc đáo đã trở thành một bản sao GTA tầm thường, đánh mất phần lớn cá tính của mình.
Tổng hợp hình ảnh từ Saints Row (2022), bao gồm cảnh hành động, phương tiện và môi trường thế giới mở
4. Crackdown 3
Ngay cả Terry Crews cũng không thể cứu vãn
Crackdown nguyên bản bắt đầu như một cuộc phiêu lưu sandbox vui nhộn, hỗn loạn, mang đến cho người chơi cơ hội trở thành siêu đặc vụ tiêu diệt các tổ chức tội phạm trong môi trường có thể phá hủy hoàn toàn. Hai phiên bản đầu tiên, mặc dù có lỗi, đã hứa hẹn một trải nghiệm thế giới mở ly kỳ. Người hâm mộ hy vọng Crackdown 3 sẽ sống đúng với tiềm năng đó. Thay vào đó, nó lại là một sự thất vọng lớn.
Ra mắt vào năm 2019 sau nhiều lần trì hoãn, Crackdown 3 có cảm giác lỗi thời, không mang lại điều gì mới mẻ trong một thế giới nơi các tựa game khác như Just Cause đã hoàn thiện tính năng phá hủy hỗn loạn. Đồ họa nhạt nhẽo, gameplay cũ kỹ và cốt truyện không có ý nghĩa. Khả năng phá hủy mọi thứ được quảng cáo đã bị lu mờ bởi một thế giới buồn tẻ, trống rỗng. Mặc dù được thổi phồng về khả năng phá hủy dựa trên điện toán đám mây và chế độ multiplayer, Crackdown 3 đã không thể thực hiện lời hứa. Chế độ multiplayer Wrecking Zone có một số tiềm năng, nhưng đã quá muộn để cứu vãn trò chơi. Vào thời điểm ra mắt, những ngày vàng son của thương hiệu dường như đã lùi xa, khiến nhiều người tự hỏi liệu nó có thể phục hồi hay không.
Hình ảnh gameplay và quảng bá của Crackdown 3, với nhân vật chính và các vụ nổ trong môi trường đô thị
3. Metal Gear Survive
Không Hideo Kojima, không phải Metal Gear Solid
Metal Gear Solid từng là một viên ngọc quý của ngành game, nổi tiếng với cơ chế lén lút, cốt truyện phức tạp và phong cách điện ảnh. Nhưng Metal Gear Survive đã đánh dấu một cái kết bi thảm cho những ngày tháng huy hoàng của thương hiệu. Sau cuộc chia tay giữa Hideo Kojima và Konami, cùng với trải nghiệm dang dở của Metal Gear Solid V: The Phantom Pain, người hâm mộ đã thất vọng với hướng đi của thương hiệu. Thay vì tiếp tục di sản của series và chinh phục lại trái tim người hâm mộ, Konami đã phát hành Metal Gear Survive, một phiên bản phụ (spin-off) giống như một động thái “hút máu” hơn là một sự bổ sung xứng đáng vào danh sách các game Metal Gear Solid.
Đi một bước ngoặt táo bạo, nhưng tai hại, Metal Gear Survive đã chuyển thương hiệu thành một game sinh tồn zombie chung chung, từ bỏ yếu tố chính trị phức tạp và lén lút đã định hình series. Các chiến thuật kiếm tiền của game, bao gồm việc tính phí cho các slot lưu game bổ sung, chỉ làm mọi thứ tồi tệ hơn. Rõ ràng là Konami ít tôn trọng thương hiệu hay người hâm mộ của mình. Metal Gear Survive không chỉ thất bại trong việc nắm bắt bản chất của series gốc mà còn kém hiệu quả về mặt thương mại, khiến thương hiệu bị đình trệ hoàn toàn. Với việc cộng đồng người hâm mộ rời bỏ Konami và theo dõi IP mới của Kojima Productions là Death Stranding, thương hiệu Metal Gear Solid đang ở trong tình trạng lấp lửng. Mặc dù một phiên bản chính mới đã được công bố cho năm 2027, người hâm mộ không chắc liệu Konami có thể tạo ra một game Metal Gear Solid chân thực mà không có Kojima ở vị trí chỉ đạo hay không. Nhưng dù thương hiệu có thể trở lại hay không, điều đó không quan trọng, bởi vì mọi người hâm mộ cuồng nhiệt đều biết rằng thương hiệu đã chết ngay khoảnh khắc Hideo Kojima rời khỏi studio.
Bìa nghệ thuật của Metal Gear Survive, hiển thị nhân vật chính đối mặt với các sinh vật zombie
2. Command & Conquer 4: Tiberian Twilight
Chấm dứt một kỷ nguyên
Series Command & Conquer từng là một trụ cột của thể loại chiến thuật thời gian thực (RTS), định nghĩa game PC với những tác phẩm kinh điển như Red Alert và Tiberian Sun. Tuy nhiên, Command & Conquer 4: Tiberian Twilight (2010) lại giống như một sự phản bội đối với những người hâm mộ lâu năm, đánh dấu một cái kết đau đớn cho thương hiệu. Tiberian Twilight đã thay đổi một cách triệt để những gì làm nên sự đặc biệt của series. Nó từ bỏ yếu tố xây dựng căn cứ và thu thập tài nguyên để ủng hộ một cách tiếp cận hợp lý hơn, điều mà nhiều người cảm thấy thiếu chiều sâu và chiến lược mà series này vốn nổi tiếng. Việc loại bỏ phe Scrin và giới thiệu gameplay luôn phải kết nối mạng cũng nhận được nhiều chỉ trích nặng nề, khiến những người hâm mộ cảm thấy game đã mất đi “linh hồn”.
Cốt truyện và trải nghiệm chơi đơn của game tệ hơn nhiều so với các phiên bản trước, bị lu mờ bởi việc tập trung vào các tính năng multiplayer và online. EA dường như tập trung nhiều hơn vào việc tận dụng các xu hướng trực tuyến thay vì cải thiện gameplay cốt lõi, biến Command & Conquer 4 thành một bản sao hời hợt của những gì thương hiệu này từng là. Mặc dù có một vài phiên bản phụ dễ quên, Command & Conquer 4 là game chính tuyến cuối cùng của thương hiệu. Nó đã loại bỏ những gì làm nên sự vĩ đại của series, giết chết mọi hy vọng hồi sinh, và khiến người hâm mộ phải hoài niệm về những ngày vàng son của game RTS.
Ảnh tổng hợp từ Command & Conquer 4: Tiberian Twilight, thể hiện các đơn vị quân, căn cứ và môi trường chiến trường
1. Duke Nukem Forever
Sự chờ đợi vô vọng và ra mắt lỗi thời
Hành trình của Duke Nukem bắt đầu vào năm 1991, giới thiệu người chơi với một anh hùng hành động mạnh mẽ, hóm hỉnh, người đã trở thành biểu tượng game vào năm 1996 với Duke Nukem 3D. Bạo lực cường điệu, sự hài hước thô tục và các tham chiếu văn hóa pop đã làm nó trở thành một cái tên nổi bật trong các game bắn súng góc nhìn thứ nhất. Người hâm mộ háo hức chờ đợi phiên bản tiếp theo, nhưng mọi thứ đã thay đổi với Duke Nukem Forever. Được công bố vào năm 1997, Duke Nukem Forever trở nên khét tiếng vì quá trình phát triển dài dòng và đầy rắc rối, với những lần trì hoãn liên tục kéo dài cả thập kỷ.
Khi trò chơi cuối cùng được phát hành vào năm 2011, nó có cảm giác lỗi thời, như thể Duke đã bị kẹt trong một cỗ máy thời gian. Trò chơi bị chỉ trích gay gắt trên mọi phương diện. Từ cơ chế lủng củng, hiệu suất đầy lỗi, đến thiết kế lỗi thời, Duke Nukem Forever đã khiến người hâm mộ thất vọng nặng nề. Điều từng mới mẻ và táo bạo giờ đây trở nên cũ kỹ và giống như một di vật của quá khứ. Sự hài hước, từng rất táo bạo, giờ đây trở nên gượng gạo và gần như gây khó chịu. Người hâm mộ của Duke Nukem 3D nhanh chóng nhận ra rằng thương hiệu đã mất đi phong độ, và chuyển sang các thương hiệu khác đang đổi mới.
Ảnh tổng hợp từ Duke Nukem Forever, bao gồm hình ảnh nhân vật Duke Nukem và các pha hành động trong game
Suy tàn nhưng không nhất thiết là kết thúc
Những tựa game trong danh sách này cho thấy việc giữ cho một thương hiệu sống sót và phát triển khó khăn đến mức nào. Mặc dù nhiều series trong số này bắt đầu mạnh mẽ, nhưng các phiên bản sau của chúng đơn giản là không thể đáp ứng được kỳ vọng. Những cái tên này không chỉ thất bại về mặt doanh số mà còn gây ra vết nứt trong di sản của những thương hiệu từng có rất nhiều tiềm năng. Đây là một lời nhắc nhở đáng buồn rằng ngay cả những ý tưởng hay nhất cũng có thể sụp đổ, nhưng này, điều đó cũng giúp chúng ta trân trọng hơn những tựa game vĩ đại!
Hãy chia sẻ ý kiến của bạn về những tựa game khác mà bạn nghĩ đã làm tổn hại đến thương hiệu của chúng!